Chán vợ tàn tạ sau sinh, chồng bỏ bê gia đình một lần vô tình nhìn thấy vợ cho thứ này vào tủ lạnh chồng bật khóc nức nở

Tôi và vợ kết hôn đến nay đã được 3 năm cả 2 mới sinh con đầu lòng được mấy tháng. Đắn đo rất nhiều hôm nay tôi mới viết những dòng tâm sự này vì thực sự tôi như vừa được thông não sau vụ 1 bà mẹ trẻ tự tay giết chết con mình vì bị trầm cảm sau sinh.

0
115

Vợ tôi cũng mới sinh và điều tệ hơn là vợ tôi đang có dấu hiệu của căn bệnh đáng sợ đó. Càng nghĩ tôi càng bủn rủn càng sợ hãi và thấy thương vợ mình gấp nghìn lần.

Nhớ lại ngày mới kết hôn, vợ tôi lúc nào cũng vui vẻ cười tươi thân hình vòng nào ra vòng nấy rất quyến rũ. Hồi đó còn trẻ còn nhiệt huyết yêu đương nên chúng tôi quấn quýt nhau suốt ngày. Cưới về vợ bảo muốn có con luôn vì cô ấy rất thích trẻ con nhưng chúng tôi thả mãi vẫn không có. Khi đi khám thì bác sĩ nói sức khỏe của cả 2 đều bình thường nên hai bình tĩnh. Dù thế vợ tôi buồn nhiều lắm, đôi lần tôi thấy cô ấy lén vào nhà vệ sinh khóc khi chu kì kinh nguyệt đến.

Thời gian đó công việc chưa được nhiều nên tôi còn quan tâm an ủi vợ được, dần dần áp lực cuộc sống mua nhà, chưa có con rồi mọi thứ đè nén lên vai khiến tôi dần thay đổi. Tôi đi công trình nhiều hơn, thời gian dành cho vợ không còn nhiều nữa. Về đến nhà tôi chỉ muốn lăn ra ngủ, việc nhà cửa tôi phó mặc hết cho cô ấy. Năm thứ 2 cưới nhau tôi đã quên mất ngày kỉ niệm ngày cưới khiến vợ khóc sưng mắt. Tôi là đàn ông nên nhiều khi nghĩ đơn giản: “Mình không ngoại tình, lo cày cuốc vì gia đình là đủ rồi cần gì phải quà cáp câu nệ làm gì, phụ nữ thật lắm chuyện”.

Ảnh Internet
Rồi vợ tôi có bầu, chúng tôi hạnh phúc lắm. Từ ngày có con tôi nghĩ mình nên cố gắng nhiều hơn nên tôi nhận nhiều công trình để có tiền chuẩn bị sinh con. Vợ thì không hiểu lại nghĩ tôi không quan tâm cô ấy, mà có lẽ tôi cũng vô tâm thật. Nhiều lần vợ bảo tôi đưa đi khám nhưng vì tôi bận nên lại hủy hẹn vào phút chót và cô ấy tự bắt taxi đi.

Rồi ngày vợ sinh, tôi hạnh phúc chào đón con trai ra đời vợ tôi cũng rất vui nhưng cô ấy không còn cười nhiều như trước vì cô ấy đau vết mổ vì cô ấy bận chăm con. Nhiều lúc đi làm về mệt con lại quấy khóc, cơm nước chưa có tôi cũng thấy chán nản. Vợ thì lúc nào cũng cau có, bố mẹ 2 bên đều giả cả lại nhiều việc nên họ chỉ lên chăm cháu được ít thời gian lại phải về, tôi thì bận đi làm nên phó mặc mọi chuyện cho vợ.

Thậm chí tôi còn quát cô ấy khi nhà bừa bộn, khi cô ấy không biết chăm chồng. Nhiều lần nghe con khóc tôi đã ôm gối ra ngoài phòng khách ngủ, tôi cứ nghĩ mình kiếm tiền cả ngày vất vả vợ chỉ mỗi chăm con thôi mà cũng không làm được thì thật vô dụng. Tôi quên mất rằng trên đời việc chăm con là vất vả nhất, đã mấy tháng rồi cô ấy chỉ ở nhà cô ấy không có ai để giao lưu, cô ấy thấy mệt thấy buồn vì thân hình sồ sề.

Sau khi sinh phụ nữ phải kiêng cữ và rất yếu nhưng vợ tôi lại chẳng có ai giúp đỡ, đỡ đần để được nghỉ ngơi. Nhiều lúc mệt mỏi tôi chẳng muốn về nhà, tôi không muốn nghe bà vợ sồ sề xấu xí của mình cằn nhằn càng không muốn nghe con khóc rồi đi vứt 1 đống bỉm đầy phân. Hôm nào anh em rủ đi hát tôi đều hưởng ứng rất nhiệt tình.

Gia đình tôi không còn nhiều tiếng cười cũng không hạnh phúc như trước nữa tất cả dường như cứ đảo lộn sau khi vợ sinh con. Mọi thứ cứ diễn ra như thế cho đến 1 hôm, hôm đó tôi về sớm hơn mọi ngày. Mở cửa ra tôi ú ớ khi thấy vợ vừa bế con vừa cho đồ vào tủ lạnh, sau đó cô ấy đặt con lên sô pha rồi ngồi đờ đẫn nhìn ra cửa sổ. Chỉ đến khi con gào khóc lên cô ấy mới giật mình quay lại, tôi bặm chặt môi nhẹ nhàng đi vào bế con cho vợ. Tôi thấy cô ấy mệt mỏi xanh xao lắm, tôi định đi nấu cơm thì cô ấy nói:

– Em cắm cơm rồi, anh bế con em nằm chút.

– Ừ em nghỉ đi.

Ra nhìn nồi cơm đã được cắm nhưng chỉ có gạo chứ không có nước đang cháy khét, tủ lạnh thì đầy đồ trẻ con còn tủ quần áo cô ấy còn bỏ đồ ăn vào đó. Tôi thấy vợ rất lạ, cô ấy ít nói chuyện hơn, cũng không cưng nựng con như trước thậm chí đôi lúc tôi thấy con nằm trên giường khóc còn cô ấy ôm lấy gối hoặc đưa 2 tay bịt tai lại run rẩy hoặc hét lên. Có hôm cô ấy còn cho điều khiển ti vi vào máy giặt để quay rồi ném chìa khóa vào sọt rác, nhớ nhớ quên quên khiến tôi thấy hoang mang lắm, không dám cáu.

Tôi hỏi bạn bè mình thì chết sững khi họ nói cô ấy bị trầm cảm sau sinh, là do quá mệt mỏi quá áp lực, tâm trạng lại nhảy cảm và không được quan tâm đúng cách. Trên đường về nhà tôi thấy thương vợ rất nhiều, đọc qua các câu chuyện mẹ ôm con chết hoặc giết con vì bị trầm cảm tôi càng sợ hãi.

Sau lần đó tôi xin về sớm hơn, quan tâm chia sẻ với vợ hơn ôm ấp cô ấy nhiều hơn. Chúng tôi đưa con đi ăn rồi đi công viên tâm trạng vợ khá lên. Đêm đến tôi chủ động dậy thay tã cho con để vợ được ngủ thêm, tôi đã vào bếp rồi rửa bát giúp cô ấy. Khi mọi thứ được chia sẽ tôi thấy gia đình vui vẻ và được nhẹ nhàng hơn. Vợ tôi cũng bớt trầm cảm, cô ấy không còn có những hành động đáng sợ như trước nữa. Nhưng để cho chắc tôi đã gọi người đến làm hàng rào bảo vệ quanh cửa sổ ban công và những nơi cần thiết.

Càng đọc báo, càng tìm hiểu tôi mới thấy thương vợ, thương phụ nữ nhiều hơn. Họ hi sinh nhiều, vất vả nhiều đặc biệt trong việc mang thai và sinh con, chăm con nếu không được quan tâm thì có thể sẽ dẫn đến điều tồi tệ. Nhiều người cứ hay so sánh rồi trách móc họ chỉ vì con khóc, con không bú, con không tăng cân và ti tỉ thứ khác, cứ như mẹ đứa bé là thần thánh và phải biết hết làm tốt hết những việc đó vậy. Cũng may tôi đã nhận ra sớm và đang cố gắng để cải thiện nó, tôi cũng mong các anh chồng cũng như bố mẹ 2 bên nên quan tâm đến phụ nữ sau sinh nhiều hơn đừng để họ thấy cô đơn, sợ hãi rồi làm những điều dại dột. Hãy biết chia sẻ, cảm thông bằng cả hành động đến lời nói, đừng vì vui mồm vui miệng mà khiến họ bị tổn thương nặng nề.

Theo WTT

 

Người mẹ trẻ bị gia đình chồng ruồng bỏ vì không phá thai sinh đôi lâm vào cảnh khốn cùng

Do bị mất sữa hoàn toàn, Nhung phải nuôi con bằng sữa ngoài. Kinh tế khó khăn, nhiều hôm người mẹ trẻ đành phải lặng người nhìn con khóc.

Cách đây đúng 2 tháng, câu chuyện người mẹ trẻ bị gia đình nhà chồng ruồng bỏ vì không chịu phá thai đôi đã khiến dư luận quan tâm. Đến nay, người phụ nữ này vẫn đang phải chịu cảnh một nách 3 con, thậm chí phải xin từng bữa sữa cho con.

Sáng ngày 24/6, tại khoa Cấp cứu (Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn), chúng tôi vô tình gặp lại Lê Thị Nhung (23 tuổi, ở Quốc Oai, Hà Nội), khi đang đưa hai đứa con sinh đôi đến viện cấp cứu vì bị viêm phổi, suy hô hấp nặng.

Với dáng người tiều tụy sau nhiều ngày trông con ở viện, Nhung chia sẻ: “Con em ốm đã nửa tháng nay, một mình em xoay sở từ bệnh viện huyện lên đây. Quả thực em sắp không thể đứng vững được nữa rồi”.

Hai cháu nhỏ vừa được chuyển lên Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn vì viêm phổi nặng.

Theo lời Nhung kể, trước đây Nhung đã từng có ý định cho bớt 1 đứa con vì bản thân không có việc làm ổn định nên không thể chăm sóc chu toàn cho con. Nhưng rồi Nhung lại không thể làm được điều đó với rất nhiều lý do.

“Là mẹ, em chẳng nỡ lòng nào cho đi đứa con của mình, hơn nữa câu chuyện của em sau khi đưa lên mạng xã hội có rất nhiều ý kiến trái chiều. Nếu em cho đi, nhà chồng sẽ vu ngay cho em cái tội bán con. Vì thế, em đành từ chối tất cả những lòng hảo tâm, những người muốn đến xin”, Nhung nói.

Nhưng việc giữ lại cả hai đứa con, cũng đẩy cuộc đời Nhung vào hoàng loạt những khó khăn. “Từ ngày báo chí đưa tin, nhà chồng có đến gặp em một lần, nhưng nhất định không đón, không nhận, cũng như không chu cấp bất kể thứ gì cho cả 3 đứa cháu. Bởi vậy, bốn mẹ con em phải lần ăn từng bữa”, Nhung chia sẻ.

Theo đó, từ khi bị điều tiếng là bán con, Nhung đã rơi vào trạng thái trầm cảm và mất sữa hoàn toàn. Kể từ đó đến nay, cả hai con của Nhung phải nuôi bằng sữa bột.

Hai con của Nhung đã được 3 tháng, hiện phải nuôi bằng sữa ngoài hoàn toàn.

“Em phải bán toàn bộ đồ đạc, tư trang để dồn vào nuôi hai cháu mà không đủ. Giờ hai cháu phải uống loại sữa rẻ tiền nhất với giá 150.000 đồng/hộp 900gram mà cũng không có cho các cháu uống. Nhiều hôm nhìn các con khóc vì khát sữa, mà lòng em quặn thắt”, Nhung vừa nói vừa lau đi những giọt nước mắt.

Quay là câu chuyện nhà chồng, Nhung cho biết, đích thân cô cũng đã về gia đình nhà chồng, đặt vấn đề việc chăm lo và nuôi nấng các con, nhưng chồng cô chỉ trả lời là: “Không có tiền”.

“Bây giờ, em chỉ có một ước muốn đó là hai vợ chồng ra ở riêng, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, mong sao các con của em có tình yêu thương và chăm sóc của cả bố và mẹ chứ một mình em như thế này, em không thể kham được”, Nhung nghẹn ngào cho biết.

Nhung muốn được ra ở riêng với chồng, để các con có tình thương của cả bố và mẹ.

Được biết, để giải quyết tình thế khó khăn trước mắt, Nhung đã viết đơn lên Trung tâm Bảo trợ xã hội Thành phố Hà Nội, xin trợ cấp hàng tháng tiền sữa cho con. Tuy nhiên, đến thời điểm này vẫn chưa có câu trả lời dù đã 10 ngày trôi qua.

Để có thông tin từ phía gia đình chồng chị Nhung, chúng tôi liên lạc nhiều lần về số máy của anh Tuyên (chồng chị Nhung) nhưng đều không liên lạc được.

Còn về sức khỏe của hai con trai chị Nhung, bác sĩ khoa Cấp cứu – Bệnh viện Xanh Pôn cho biết, hai bệnh nhi được chuyển lên Bệnh viện Xanh Pôn với triệu chứng viêm phổi, suy hô hấp nặng. Đến nay sau 1 ngày điều trị, các cháu đã không còn nguy kịch, nhưng vẫn phải theo dõi những diễn biến tiếp theo.

Trước đó, do bị vỡ kế hoạch nên Nhung mang thai đôi. Do hoàn cảnh khó khăn nên gia đình nhà chồng đề nghị Nhung phải bỏ thai. Tuy nhiên, Nhung không đồng ý vì thế gia đình chồng đã ruồng bỏ khiến Nhung phải về nhà mẹ đẻ ở và sinh con tại đây.

Sau khi sinh, Nhung từng có ý định cho bớt một người con, nhưng sau đó gia đình nhà chồng chị Nhung đã lên tiếng và cho biết sẽ có trách nhiệm. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại một mình Nhung vẫn phải nuôi cả 3 đứa con (bé đầu 2 tuổi, 2 bé sinh đôi 3 tháng tuổi) với điều kiện hết sức khó khăn.

Theo Lê Phương (Khám phá)